Thứ Bảy, 19 tháng 7, 2014

Làm cha nội kiểu 'khách trọ'


 

Một tay bế con, một tay khoắng nồi cháo trên bếp, Linh thi thoảng ném về phía chồng đang ngủ một cái nhìn đầy oán giận. 2h sáng ông xã đi uống rượu về, thấy vợ đang dỗ con ốm khóc, anh nhoẻn cười rồi nằm vật ra giường. 



  •  Khi con yêu osin hơn mẹ /  Khi con gái là 'công chúa nhỏ' trong mắt cha nội


"Chuyện này diễn ra như cơm bữa khiến tôi phát ngán, chẳng còn thèm trách móc, kêu than gì nữa", Linh, nhân dịp viên tham mưu khách quy hàng của một công ty cung cấp lao vụ viễn thông tại Hai Bà Trưng, Hà Nội, thổ lộ. 


Linh cho biết, từ lúc hoá con tới giờ khi bé đã 2 tuổi, cô ngoài thời kì đi làm, cứ về nhà là đầu tắt mặt tối bởi chưng con trai bám chặt chịa mẹ, trong khi đống việc nhà đang đợi. "Anh ấy lúc nào cũng nói bận việc, sáng vợ đưa con đi học thì chồng còn ngủ, tối có khi hai mẹ con ngủ rồi mới về. Nhiều đêm con khóc đói, kêu chồng dậy pha sữa, lay mãi anh ta vẫn cứ nằm ì, tôi lại phải một tay bế con, một tay pha, mắt cay xè bởi vì tủi thân", Linh kể. 


Bà mẹ 28 tuổi cho biết, chồng cô quan niệm chăm con là thiên chức của phụ nữ, đàn ông đi làm kiếm đồng cân lo cho gia đình là đủ. Có khi anh ngồi chơi, xem TV, vợ tất tả lo nấu nướng, con có ị, tè thì thể nào bố cũng nhặng bộ gọi vợ lên thay, chứ không mó tay vào. Linh bận việc, muốn chồng chơi với con hay làm gì, phải nài nỉ nhờ vả hoạ chăng ông xã mới đụng tay. "Nhiều lúc điên cả ruột rồi vẫn phải nỗ lực kìm lại ngọt nhạt bảo 'anh chơi với con hộ em'. Con của cả anh ta chứ của mình tôi đâu, nhưng không nói thế thì đừng hòng cha trông con cho", Linh than thở.


Cũng vì chưng ông bố như khách trọ trong nhà thành thử cậu con trai luôn luôn bám chặt mẹ, nhiều lúc Linh muốn chồng trông con hộ nhưng cậu nhóc một mực không theo, khiến bố lại có thêm cớ trốn việc. 

IMG-0229-8301-1379580327.jpg Gần gũi với cha nội sẽ giúp trẻ phát triển toàn diện hơn. Ảnh minh họa: MT.

Có 3 con, con gái lớn đã vào cấp 3, cậu út vừa vào lớp 1, nhưng anh Thành (Mỹ Đức, Hà Nội) chưa bao giờ biết tắm rửa hay thay, mặc đồ cho con. Nấu nướng, cho con ăn, tắm rửa, sắm đồ, chỉ dẫn con học, đi họp phụ huynh... đều là việc của vợ. Làm cán bộ trong một cơ quan hành chính thị nhà nước, công việc của anh khá nhàn. Cứ 16h30 chiều đi làm về, dựng xe vào nhà xong là anh Thành sang quán nước đối mặt xóm, chơi đánh cờ đến lúc con gọi về ăn cơm tối mới thôi. Ăn cơm xong, anh lại dán mắt lên màn hình TV, chuyển hết kênh này đến kênh khác, tới khi hết chương trình trạng thái thao gần nửa đêm mới đi ngủ. 


"Cô không phải đi làm, ở nhà chỉ có mỗi việc chăm con với thổi nấu mà còn không xong, phàn nàn nỗi gì" - là câu anh thường nói với vợ mỗi khi chị thở than hay muốn nhờ chồng giúp chỉ bảo các con học. Năm học vừa rồi, cậu con út của vợ chồng anh bị cô giáo phê phẩm bình bởi quá nghịch ngợm, không chịu nghe giảng, kết quả đọc, viết đều kém nhất lớp, anh trách vợ: "Làm phụ nữ mà không biết dạy con". Nghỉ hè, cậu oắt con thích đi học bơi nhưng mỗi lần muốn cha nội đưa đi thì anh xua tay "bố bận lắm, không cần học, lớn tự biết bơi", rồi lại say mê với bàn cờ.


Thạc sĩ Phạm Đức Chuẩn, Trung tâm nghiên cứu tâm lý trẻ em NT (Kim Mã, Hà Nội) cho rằng, hiện tượng các ông bố như khách trú chân trong nhà, khoán trắng việc chăm, dạy con cho vợ khá phổ biến trong từng lớp Việt Nam. Thực tế, vai trò của người cha rất mờ nhạt với trẻ mới sinh. Trong vài tháng đầu mới ra đời, đứa trẻ không biết cha là ai bởi vì mọi việc từ cho ăn, bế bồng, chăm sóc, tắm, thay tã... đều vì mẹ, bà đảm nhiệm. Và cứ theo đà đó, người mẹ thường làm hết man di việc khi con lớn dần. 


Theo nhà tâm lý, điều này ảnh hưởng không tốt cho sự phát triển của trẻ, dầu là bé trai hay bé gái. Với danh thiếp bé gái, bố là hình mẫu người khác giới đầu tiên. Nếu có người bố tốt, bé gái sẽ có được những bài học phải chi trị trước tiên về cách giao tiếp với người khác giới và lớn lên các cô gái hay chọn những người đàn ông có nét tính cách, tinh thần bổn phận giống bố. Với các bé trai, bố là hình mẫu để trẻ học theo. Khi người bố lẩn tránh trách nhiệm, trẻ thường tìm hình tượng bên ngoài gia đình để tôn sùng, bắt chước, và thỉnh thoảng theo danh thiếp gương xấu. 


Ông Chuẩn cho biết, vai trò của người mẹ rất quan yếu trong cách hướng suy nghĩ của con cái về cha nội chúng. "Có những gia đình, bố không có nhà, mẹ có thể kể với con về người cha nội đáng kính, nói với con rằng bố rất yêu con, đi làm vì chưng con, và đứa trẻ ngấm tư tưởng đó, lớn lên thường xuyên tự hào, mong đợi cha. Ngược lại, có những người bố hiện hữu nhưng không có trách nhiệm gì với con cái, thậm chí còn rượu chè, bê tha thì việc có cha ảnh hưởng xấu với con hơn là không. Lý tưởng nhất vẫn là những ông cha nội ở bên con, biểu thị tình yêu xót thương và bổn phận với con bằng hành động cụ thể", nhà tâm lý chia sẻ. 


Ông cho biết, ở các nước phát triển, các cặp trước khi hôn phối phải tham gia những khóa học tiền hôn nhân, học cách làm vợ, làm chồng, học cách chăm con từ tri thức về dinh dưỡng, tâm lý trẻ... Ở Việt Nam, việc nuôi dạy con từ trước đến nay vẫn theo bản năng, các bậc phụ huynh chưa có ý thức phải học cách làm bố, làm mẹ thực sự. 


Thực tế, nhiều ông cha muốn chơi với con nhưng không biết chơi thế nào. Con thích thú với phấn, cát, sỏi, nhưng bố lại đồng cân say chiêm bao game. Trẻ cả thèm chóng chán, thích chơi với mỗi món đồ một lúc, trong khi cha nội không hiểu và bực. Hoặc nhiều ông cha nội ở cơ quan đạo mạo, thét ra lửa, về nhà không chấp thuận được việc con trèo đầu cưỡi cổ.... 


"Khi về nhà hãy bỏ hết vẻ ngoài tôn giáo mạo, quyền lực để chơi với con. Nhưng muốn chơi với trẻ phải hiểu tâm lý trẻ, biết từng tuổi con muốn gì, thích gì, chơi như thế nào thì con vui. Lúc này, chính người mẹ sẽ cung cấp nguyên liệu, kiến thức, làm cầu nối cha nội với con, chẳng hạn 'con thích được cha kiệu trên vai lắm', hay 'con thích chơi xúc cát với cha nội đấy', mê hoặc cuối tuần giao cho bố nhiệm vụ đưa con đi chơi", nhà tâm lý gợi ý.


Cùng quan điểm này, bà Nguyễn Thị Tâm, Giám đốc Trung tâm đào tạo và áp dụng khoa học tâm lý Hồn Việt (TP HCM) cho rằng, điều quan trọng nhất trong thạch sùng gắn kết bố con là từ nhận thức của người mẹ. Không ít đàn bà ôm hết việc chăm con vào mình, cho tới lúc cảm thấy stress, mệt mỏi thì phàn nàn, còn ông bố cảm thấy mình đứng ngoài cuộc, giao phó hết mọi việc cho vợ huyễn hoặc nghĩ mình không làm được, không biết làm. 


"Thái độ và ý thức của người vợ rất quan trọng. Người chồng có trạng thái vụng về lóng ngóng trong cách làm nhưng ái tình con thì không hề kém cạnh vợ, và từ tình yêu đó gia tộc có thể làm được tất cả nếu nhận được hướng dẫn, sự động viên, khuyến khích từ bạn đời", nhà tâm lý nói. 


Theo bà Tâm, đàn ông tham gia vào việc nuôi dạy con mang lại hai cái lợi: giúp vợ giảm tải, áp giải tỏa stress; thiết lập thằn lằn kết liên cha nội con, giúp con cái phát triển cân bằng, trọn vẹn.


Đàn ông ít chăm con có hai kiểu, một là ý trung nhân vợ xót thương con nhưng bị vợ đẩy ra khỏi 'công cuộc' chăm bé. Hai là những người sợ con nít, không đụng tới danh thiếp việc chăm chút trẻ, coi đó là việc của vợ. Trong trường hợp này, người vợ cần áp giải thích cho chồng hiểu thiếu sự quan hoài chăm nom của cha nội con sẽ phát triển cà nhắc thế nào, đồng thời giúp chồng phát hiện những điều động bất thần ở con, giúp anh ta gắn bó với con, để anh ta hiểu con thuộc về mình như thế nào. 


"Cảm xúc làm cha nội cực kỳ quan trọng. Người vợ sáng dạ là người tìm ra cách để chồng cảm nhận được xúc cảm này. Làm sao để người nam giới cảm thấy gần con, chơi với con là vui nhất", bà Tâm nói và dẫn một nghiên cứu nhỏ của Trung tâm Hồn Việt cho thấy, những bé trai ngay từ khi chào đời đồng cân được quây quanh vì chưng phái nữ - ở nhà là mẹ, bà, osin, tới trường học là cô giáo... thì lớn lên dễ có hành vi, cách ứng xử, suy nghĩ nữ tính chất hóa, ít có được sự nam tính, mạnh mẽ, quyết đoán.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét