Anh tán tôi suốt năm nhất đại học chung cuộc tôi cũng nhận lời yêu anh. Có thể nói ái tình anh dành cho tôi rất nhiều, không kể xiết. Năm cuối anh đã gửi đồng cân ăn hàng tháng cho tôi, tôi không nhận nhưng anh đã gửi qua ô tô ca và gọi tôi ra nhận. Còn nhớ ngày 8/3/2011 tôi không có phôn dùng, anh đã bán telephone của anh và mua một cái mới gửi bưu điện về tặng tôi. Tôi xúc động chảy nước mắt và gọi cho anh ngay thì số phận của anh không gọi được nữa.
Cứ vậy thời gian trôi qua… lúc tôi tốt nghiệp tuyệt vời học được 3 tháng thì gia đình anh lên ăn hỏi và đòi cưới tôi luôn. Vốn con nhà nghèo, ba má vất vả, tôi nghĩ cưới đi để anh lo chỉ xin việc giúp ba má tôi đỡ khổ. Suốt quãng đời đâm viên không biết tôi đã ăn mì tôm rất nhiều bởi vì không có đồng cân và gầy đi đồng cân vì mì tôm và đến bây giờ tôi không ăn lại được nữa. Tưởng cưới được con nhà có điều kiện nhưng đâu ngờ bi kịch lại giáng xuống đầu tôi.
Đến nay, về làm dâu nhà anh hơn 2 năm nhưng tôi không bao giờ quên nhưng gì tôi đã trải qua, nó ám ảnh ngay trong giấc ngủ, muốn quên nhiều lắm nhưng chẳng bao giờ ký mỏ ác tôi xóa nó đi. Hơn 2 năm trước, lúc mà tôi mới bắt đầu về nhà anh, tôi chưa xin được việc, phải làm đủ thứ nghề miễn kiếm ra đồng cân để về đưa cho mẹ chồng, cả đi bắt đỉa… sợ vậy mà vẫn phải làm.
Người ta thì sợ con không ăn được nhưng đằng này cơm ăn cũng không no nói gì đến sức khỏe, mà nhà anh thuộc diện giàu có nhất làng chứ có khó khăn gì đâu. (ảnh minh họa)
Còn nhớ 12 giờ, tôi vừa ngồi chồm hỗm xuống giữa trời đất nắng gắt, mệt lả người, vừa đói, vừa say nắng tôi ngồi quỳ xuống giữa rừng sâu, mẹ chồng tôi nhìn thấy tôi ngồi đã nói: “dậy mà đi bắt với người ta người ta đi được thì con cũng phải làm được chứ”. Khi đó tôi đang mang thai. Hết mùa “bắt đỉa” lại đi chặt chịa mía thuê ở huyện khác, khi đó tôi đau bụng rất nhiều, về nhà tôi nói với mẹ chồng “mẹ ơi con đau bụng lắm”. Mẹ chồng tôi bảo: “người ta có thai cũng vậy không vệc gì đâu” và “không phải kiêng đâu, làm đi”. Ttôi biết sức khỏe của tôi thế nào… Vì tôi hay tụt huyết áp, thành ra tôi biết rõ mình cần làm gì. Và bữa cơm ăn mỗi tối đều làm tôi đói bụng. Nhà đông, 9 người lực lưỡng nhưng mẹ chồng tôi đồng cân nấu 3 – 4 bò gạo thôi, bà sợ ăn nhiều tốn cơm, tốn gạo mà không làm được việc gì. Tôi nhớ lắm chứ, đêm về bụng đói khẽ sờ tay lên bụng thầm nói: “hãy cố kỉnh lên con”.
Người ta thì sợ con không ăn được nhưng đằng này cơm ăn cũng không no nói gì đến sức khỏe, mà nhà anh thuộc diện sung túc nhất làng chứ có khó khăn gì đâu. Trong khi đó bụng tôi lúc nào cũng đau râm râm, tôi đâu biết được con tôi đã mất lâu trong bụng rồi. Tôi gục ngã, oằn oại trọng sự đau đớn nhưng gia tộc không hiểu, tôi không có một thang thuốc uống và trở nên “sống chết mặc bay”.
Cả 3 lần lưu thai, tôi sống ở nhà anh, tôi mới nhận ra một điều rằng, tình thương xót giữa con người với con người không có. Không làm được việc gia tộc liếc mắt, quát chó, quát mèo đủ thứ . Tôi muốn làm việc bởi chưng ngồi không yên nhưng người tôi run lắm, tôi không đủ sức đâu, tôi thấy mình giống như ngồi trong địa khám thì đúng hơn là lấy chồng. Họ muốn tôi như cỗ máy làm ăn kiếm chỉ cho nhà gia tộc sao? Họ thương xót con họ chứ tôi là gì? Làm được việc thì họ khen, không làm được thì chê, liếc mắt, dậm chân. Làm người sống được mấy mà phải đối xử với tôi vậy, tôi cũng là con người mà.
Gia đình anh ấy đã thế mà tôi không hề thấy vị trí của chồng tôi đâu, anh ấy không có tiếng nói gì hay sao? Nhà có điều động kiện thế, cho họ vay lãi nóng, trâu bò nhiều, luồng nhiều sao không khai thác để cho nó tự tắt thở đi mà phải cho tôi đi làm, phải bỏ con của mình vậy? Tôi vừa học ra trường cũng giống con của họ mà, sao họ biết thương xót con của gia tộc mà coi nhẹ sức tôi đến vậy. Nhà tôi tuy nghèo nhưng bố mẹ cũng thương xót tôi lắm chứ, tôi cũng là con một?
Đến nay mọi thứ đã dần thay đổi, tôi đã có công việc ổn định nhưng tôi nhớ và có nhẽ trí nhớ của tôi không xóa sạch được dĩ vãng kia. (ảnh minh họa)
Tôi biết được thân phận của mình đã viết đơn ly hôn và sắp nộp neo người lên tòa án, nhờ dẫn giải quyết vì sống thế này tôi không đủ sức để sống được. Nhưng chồng tôi đón tôi về và anh quyết định ra ở riêng để chăm sóc tôi.
Đến nay mọi rợ thứ đã dần thay đổi, tôi đã có công việc ổn định nhưng tôi nhớ và có nhẽ trí nhớ của tôi không xóa sạch được kí vãng kia.
Thật sự sống như vậy tôi quá đau lòng, quá thương con. Tôi đau khổ nhận ra, cuộc thế thật bất hạnh. Không biết rồi đây tôi được hạnh phúc bao lăm ngày, tiền biết gắng đến lúc nào không chịu được thì thôi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét