Có biết bao lăm thứ để ngục tù phá, có biết bao lăm con người tốt, đáng chơi, đáng học hỏi để tiếp kiến xúc, có biết bao lăm nơi cần đi, sao lại khép mình, sao lại ngồi nghỉ? Cuộc sống là không ngừng vận động, đừng dừng chân quá lâu. Nếu thấy mỏi, hãy ngơi nghỉ rồi bước tiếp. Có ai cấm em bước đâu, có ai bắt em phải dừng lại đâu. Cuộc sống là bởi vì em định đoạt, em tự quyết định cách sống của em, bản thân em. Vì vậy, đừng nói với tôi là em cô đơn, em buồn chán khi em chưa thực sự tâm huyết ngục tù phá thế giới này…
Bầu trời ơi hoá ra có lúc nắng lúc mưa, lúc nắng thì rạng rỡ sắc màu, lúc mua thì rinh rích âm thanh, rơi vào những chiếc ô hay những mái nhà. Em có thể ngồi cà phê ngắm mưa với bầu bạn suốt cả buổi, cũng có trạng thái cùng bạn dãi nắng ở nơi nào đó, có gay gắt, có khó chịu chút nhưng mà vui. Em đừng thấy nắng mà ngại, mà bịt kím mặt, đeo kín khẩu trang, mặc áo ôm kín không cho da thở. Em cũng đừng thấy mưa mà trốn chạy, mà để thấy mình bị cô đơn, lạc điệu giữa dòng đời khi đồng cân mình em nghe tiếng mưa rơi rả rích. Mưa vui đấy chứ nếu người biết thưởng thức mưa…
Ông trời cũng có đêm có ngày. Ngày để cho em nhìn thấy mọi thứ một cách thực nhất. Đêm và ánh sáng cho em thấy sự lung linh, ảo huyền của cuộc sống. Với em, với tôi và vớ cả mọi người, ngày đêm đều đẹp. Chẳng có gì là tối tăm khi ta chịu thắp ngọn lửa trong đêm. Chẳng có gì là buồn khổ thân nếu như ta cứ sống vui vẻ, thoải mái, vô tư lự và hãy tự tin vào đích thị mình.
Đàn ông, họ có thị hiếu riêng, gia tộc cũng có những nghĩ suy khác con gái danh thiếp em. Nhưng đàn ông không phải là ai cũng lăng nhăng, không chung tình. (ảnh minh họa)
Em thu mình trong một góc hẹp, em không tiếp xúc với bạn bè. Em đồng cân biết lao đầu vào công việc để quên đi mọi thứ, bởi chưng với em, đó là cách trốn chạy tốt nhất. Em đang chạy trốn chứ không phải đang sống. Người ta sống là phải dám đối diện với tương lai, dám nhìn về phía trước mặc dầu có gai góc thử thách. Em không dám làm như vậy thì em đâu thấy được, cuộc sống này còn nhiều niềm vui.
Nếu đồng cân biết một bức tường, một con đường thì em vẫn chỉ mãi đi về trên con đường mòn vấy và mãi trở về ngôi nhà ấy. Hãy nhìn xa trông rộng em à.
Em đã yêu, và đã chia tay. Người ta không phải là duy nhất. Mất niềm tin vào đàn ông khi bị phản bội ư, em đã sai! Mỗi con người có một tính cách, mặc dù là nam giới hay đàn bà, em cần tin tưởng như vậy. Hôm nay em gặp kẻ xấu, ngày mai em sẽ gặp kẻ tốt. Chẳng lẽ cả thế hệ này em đồng cân gặp những người xấu xa? Không tiếp kiến xúc thì làm sao mà biết được. Em đâu có thật sự hiểu họ mà em tiền mang một người đã phản nghịch bội em để quy chụp lên đầu người gọi là đàn ông kia thôi.
Đàn ông, họ có sở thích riêng, gia tộc cũng có những suy nghĩ khác con gái danh thiếp em. Nhưng đàn ông không phải là ai cũng lăng nhăng, không chung tình. Họ cũng thèm khát được yêu, được quan tâm, được chia sẻ. Cũng thèm khát tìm được người đàn bà như ý để gắn bó cả cuộc đời. Họ cũng giống em mà thôi….
Nếu đồng cân biết một bức tường, một con đường thì em vẫn đồng cân mãi đi về trên con đường mòn vấy và mãi trở về ngôi nhà ấy. Hãy nhìn xa trông rộng em à. (ảnh minh họa)
Thế em có định có người tình không? Nếu em trả lời là có, và em muốn lấy chồng, đâm ra con, thì làm ơn hãy mở cửa trái tim đi. Đừng khép mình như thế, đừng sống kiểu tù và sên như vậy, em sẽ mãi đơn chiếc cả đời. Đâu có ai bắt em phải cô đơn, đâu ai có cái quyền ép buộc em? Tất cả là bởi em lựa chọn. Em đau nhưng có nhiều người còn đau gấp trăm, gấp nghìn lần em. Chỉ cần nghĩ như thế, em sẽ hạnh phúc, em à!
Hãy mở mang lòng mình, hãy cứ chơi đi, vui đi, sống đi, đừng lãng phí tổn tuổi thanh xuân, đừng hi đâm vì những điều không đáng. Em đừng tỏ ra là người cô đơn, bởi khi em từ bỏ cái vỏ bọc ấy, em sẽ đón nhận được rất nhiều thứ và rất có thể, ái tình mới sẽ đến với em. Và khi đó, em không còn cô đơn nữa. không ai bắt em phải đơn chiếc cả, chính thị em đang tự nhốt cuộc đời mình. Yêu thế hệ em nhé!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét